Archive for Tháng Năm 2012

Quyền phúc quyết trong Hiến pháp các nước thuộc khu vực châu Âu

Tháng Năm 25, 2012

Sinh viên thực hiện: Phạm Mai Diệp

Người hướng dẫn: Trương Hồng Quang

Hiến pháp của một số nước khu vực châu Âu có ghi nhận quy định quyền phúc quyết Hiến pháp như: Liên bang Nga, Thụy Sĩ, Đức, Rumani, Ireland, Italia, Pháp, Ba Lan,… Trong đó, quốc gia quy định về quyền phúc quyết Hiến pháp sớm nhất là Ireland với bản Hiến pháp ban hành năm 1937, sau đó lần lượt đến Cộng hòa liên bang Đức (Hiến pháp năm 1946), Cộng hòa Pháp (Hiến pháp năm 1958), Rumani (Hiến pháp năm 1991), Ba Lan (Hiến pháp năm 1997), Thụy Sĩ (Hiến pháp năm 1999),… Bên cạnh đó, Hiến pháp của một số quốc gia khu vực châu Âu cũng quy định phúc quyết đối với các vấn đề quan trọng của quốc gia và các đạo luật cơ bản của đất nước. Điển hình cho việc mở rộng phạm vi quyền phúc quyết cho nhân dân chính là Hiến pháp của một số quốc gia sau đây:

Quốc gia đầu tiên phải kể đến chính là Cộng hòa liên bang Đức[1]. Tại nước này, phạm vi quyền phúc quyết được mở rộng gần như tối đa. Điều 146 của Hiến pháp năm 1949 quy định Hiến pháp “phải được dân biểu quyết”[2] khi ban hành Hiến pháp mới hay có những nội dung sửa đổi, bổ sung. Đến nay, Hiến pháp đã được sửa đổi tới gần 60 lần (chưa kể đến các lần thay đổi Hiến pháp khác nhau trong lịch sử quốc gia họ, gắn liền với thay đổi thể chế). Tuy nhiên tại quốc gia này bản thân Hiến pháp còn đi xa hơn, không những quy định những văn bản lập pháp phải được phúc quyết (nghĩa là không chỉ quy định chuẩn mực thước đo giới hạn nhà nước được phép làm) mà còn quy định một số vấn đề phải được dân trực tiếp quyết định. Chẳng hạn điều 29 của Hiến pháp quốc gia này quy định phân chia lại địa giới các tiểu bang phải phúc quyết tại các tiểu bang đó. Chính vì vậy, trước đây khi chủ trương mở rộng thủ đô Berlin bằng cách sát nhập thêm tiểu bang Brandenburg, được Chính phủ hai tiểu bang chuẩn bị trong vài năm, sau khi 2 Quốc hội thông qua, đưa ra phúc quyết toàn dân năm 1996 đã bị thất bại (khi tiểu bang Berlin chỉ nhỉnh quá bán còn tiểu bang Brandenburg chỉ đạt 36,57% phiếu thuận[3]). Ngay cả trường hợp Hiến pháp không quy định phúc quyết, Đức vẫn tự động áp dụng ngày một nhiều biện pháp trưng cầu dân ý đối với những văn bản luật vẫn tranh cãi giữa bên chấp thuận và bên phủ quyết trong Quốc hội. Nghĩa là một khi luật pháp tuân thủ nguyên tắc quá bán, nhưng lòng người lại khác, không phải lúc nào cũng theo lý trí, bị phân chia, thì buộc không còn con đường nào khác, phải lấy dân với tư cách chủ nhân, làm thước đo, để họ phúc quyết. Nước Đức đã tiến lên thang bậc mới trên con đường dân chủ, chuyển từ dân chủ gián tiếp sang trực tiếp, bất cứ lúc nào có thể. Bởi không ai khẳng định được mình đại diện cho dân (dân chủ gián tiếp) bằng chính người dân, tự họ định đoạt lấy (dân chủ trực tiếp). (more…)

TỔNG QUAN VỀ QUYỀN PHÚC QUYẾT TRONG HIẾN PHÁP CÁC NƯỚC TRÊN THẾ GIỚI

Tháng Năm 25, 2012

Sinh viên thực hiện: Phạm Mai Diệp

Người hướng dẫn: Trương Hồng Quang


Lịch sử lập hiến hơn 200 năm của các nước trên thế giới cho thấy cách thức thông qua và ban hành hiến pháp của các nước khác nhau, nhưng xu hướng chung ngày càng dân chủ hơn, thu hút sự tham gia trực tiếp và mang tính quyết định của người dân vào sự kiện chính trị – pháp lý đặc biệt quan trọng này của đất nước[1]. Sự tham gia của người dân vào hoạt động lập hiến, lập pháp và quản lý nhà nước phụ thuộc khá nhiều vào quy trình lập hiến, mô hình Quốc hội của mỗi quốc gia. Nhìn chung, mô hình Quốc hội có thể có Quốc hội lập hiến (soạn thảo và thông qua Hiến pháp hoặc soạn thảo rồi đưa ra nhân dân thông qua); Quốc hội chỉ lập pháp, không lập hiến và Quốc hội vừa lập hiến, vừa lập pháp. Có thể thấy trong các mô hình này, mô hình Quốc hội chỉ lập pháp, không lập hiến là mô hình tiệm cận tính dân chủ, đảm bảo sự tham gia trực tiếp của nhân dân vào các sự kiện quan trọng của quốc gia nhất.

Đa số các quốc gia được nghiên cứu đều cho thấy quy định về quyền “phúc quyết” là một vấn đề thường được nhắc đến trong Hiến pháp của các nước này. Nhìn chung, Hiến pháp các nước không sử dụng thuật ngữ “phúc quyết”, chỉ quy định những nội dung có ý nghĩa như thuật ngữ “phúc quyết” do Việt Nam sử dụng, đó là: Hiến pháp mới hoặc các nội dung sửa đổi Hiến pháp sau khi được cơ quan lập pháp thông qua phải được đưa ra toàn dân lấy ý kiến biểu quyết thông qua; các vấn đề quan trọng của Quốc gia hoặc các đạo luật quan trọng phải được toàn dân biểu quyết thông qua; thậm chí các vấn đề địa giới hành chính của địa phương cũng phải được “phúc quyết” (ví dụ như Hiến pháp của Cộng hòa liên bang Đức ở Điều 29). (more…)

CÁC VẤN ĐỀ LIÊN QUAN ĐẾN ĐỜI SỐNG CỦA NGƯỜI ĐỒNG TÍNH

Tháng Năm 18, 2012

CÁC VẤN ĐỀ LIÊN QUAN ĐẾN ĐỜI SỐNG CỦA NGƯỜI ĐỒNG TÍNH

HongTQuang

Đời sống của người đồng tính luôn phải chịu các tác động tiêu cực từ xã hội và cả tâm lý sợ hãi của bản thân họ do những nhận thức sai lầm và quan điểm kỳ thị vì xu hướng tình dục không phổ biến này. Dưới đây là những vấn đề mà người đồng tính thường gặp có ảnh hưởng tiêu cực đến sự phát triển lành mạnh của bản thân họ.

1. Về vấn đề thay đổi xu hướng tình dục đồng tính luyến ái

Một số người do hiểu biết nhầm lẫn về người đồng tính và người chuyển giới nên cho rằng có thể thay đổi được xu hướng tình dục trên bằng các biện pháp y học, dược học. Nhóm khác lại nghĩ nguyên nhân của hiện tượng trên là do các tác động về mặt tâm lý, tinh thần nên đã tìm mọi cách thuyết phục, ép buộc người đồng tính kết hôn với người khác giới để thay đổi tình trạng trên. Thực tế, đây là những quan điểm sai lầm, bởi vì người chuyển giới là người có các đặc điểm sinh học thể hiện giới tính nam nữ rõ ràng nhưng bản thân lại cho rằng mình thuộc giới tính còn lại. Trong khi đó, người đồng tính là người bình thường về mặt tâm, sinh lý, họ biết rõ mình thuộc giới tính nào nhưng bản thân lại chỉ chịu sự hấp dẫn, kích thích về mặt tình dục, tình cảm với người cùng giới tính. Đây cũng là điểm khác nhau cơ bản giữa người đồng tính với người dị tính, người lưỡng tính. (more…)