MỘT SỐ VẤN ĐỀ VỀ XÃ HỘI HÓA CÔNG TÁC BẢO VỆ MÔI TRƯỜNG

Dự kiến sẽ đăng trên Tạp chí Kinh tế và Dự báo năm 2012, dưới đây là phần đầu của bài viết.


Quan niệm về xã hội hóa công tác bảo vệ môi trường

Việc huy động các nhân tố thị trường và cộng đồng dân cư vào việc phát triển kết cấu hạ tầng kinh tế – xã hội thường gọi là “xã hội hóa”. Hay nói cách khác thì xã hội hóa là làm cho việc hoàn thiện có tính xã hội, vì lợi ích chung của xã hội và có sự tham gia của mọi người trong xã hội. Khác với thời bao cấp với nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung, Nhà nước phải cáng đáng mọi việc, thì với nền kinh tế thị trường hiện nay ngoài vai trò của Nhà nước còn có vai trò của các nhân tố phi nhà nước, tức là vai trò của thị trường và cộng đồng dân cư. Từ đó, việc huy động các nhân tố thị trường và cộng đồng dân cư vào các mặt hoạt động trong lĩnh vực môi trường được xem là xã hội hóa bảo công tác vệ môi trường (XHH BVMT). Mặc dù trong Chiến lược bảo vệ môi trường quốc gia đến năm 2010 đã đề ra chương trình mục tiêu “xã hội hoá công tác bảo vệ môi trường” và chương trình này bước đầu đã được tiến hành thí điểm một số tỉnh/ thành như Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh nhưng cho đến nay vẫn chưa có một khái niệm hoàn chỉnh về “xã hội hóa công tác bảo vệ môi trường”. Có một số quan niệm về XHH BVMT như sau:

– Theo TS. Trần Thanh Lân (Tạp chí Bảo vệ môi trường số 9/2003 – Học viện Hành chính quốc gia ): Xã hội hóa công tác bảo vệ môi trường là quá trình chuyển hóa tạo lập cơ chế hoạt động và cơ chế tổ chức quản lý mới trong hoạt động bảo vệ môi trường trên cơ sở đồng trách nhiệm, nhằm khai thác, sử dụng có hiệu qủa các nguồn lực của xã hội phục vụ cho công tác bảo vệ môi trường để đạt được mục tiêu phát triển bền vững.

– Theo GS. Nguyễn Viết Phổ: Xã hội hoá công tác bảo vệ môi trường là việc huy động sự tham gia của toàn xã hội vào sự nghiệp bảo vệ môi trường của đất nước. Hay nói cách khác, xã hội hoá công tác bảo vệ môi trường là phải biến chủ trương bảo vệ môi trường thành nghĩa vụ và quyền lợi của mọi tầng lớp trong xã hội từ những nhà hoạch định chính sách, những nhà quản lý tới mọi người dân sống trong một xã hội.

Như vậy, có thể hiểu XHH BVMT chính là việc huy động các nguồn lực từ các thành phần kinh tế ngoài quốc doanh, các tổ chức xã hội và cộng đồng tham gia các hoạt động bảo vệ môi trường. Môi trường mang tính công hữu, là của chung của mọi người. Mọi người đều có quyền hưởng các phúc lợi mà trời, đất, biển, sông, núi, đa dạng sinh học, con người và các giá trị nhân văn xã hội đem lại. Nhưng quyền lợi phải đi đôi với nghĩa vụ. Vì thế nếu mọi người được hưởng các phúc lợi về môi trường thì rõ ràng mọi người cũng phải có nghĩa vụ tích cực tham gia bảo vệ và cải thiện môi trường. Bảo vệ môi trường và các hoạt động về môi trường tự nó đã mang tính xã hội cao nên công tác bảo vệ môi trường được xã hội hoá là một việc làm phù hợp. Khi lực lượng cộng đồng tham gia hoạt động công ích sẽ là một tiền đề để làm tăng hiệu lực quản lý Nhà nước cũng như sức mạnh của người dân. Người dân sẽ tăng lòng tự tin vào khả năng quản lý của Nhà nước và góp phần vào giải quyết khó khăn chung, không chỉ vì lợi ích chung mà còn vì lợi ích của bản thân mình….

 

 

 

Advertisements
Explore posts in the same categories: Bài nghiên cứu nhỏ, Bài đăng Tạp chí chuyên ngành, Luật Môi trường, Pháp luật Kinh tế

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: